Mùa mưa về, tôi nhớ NTC
Nhận điện thoại của mẹ:”Con ơi! Tháng này mẹ giảm bớt phụ cấp của con”. Mặt tôi sầm xuống.T ôi đang định gào lên với đầy câu hỏi “vì sao”.Giọng mẹ buồn”Mưa to quá,làm ngập ao cá và mấy sào ruộng…”Tôi lí nhí câu “vâng”thật nặng nề.Trong đầu tôi hiện lên đủ thứ với chủ đề “tiền”, nào là tiền nhà,t iền ăn,t iền đóng học phí… Giọng anh lớp trưởng văng vẳng bên tai tôi:”nộp phí nhanh nhé, sắp thi rồi”. Tôi tính lương và ghi chép các khoản chi tiêu sao cho hợp lý.Tiền nhà,tiền học không bớt được. Tiền ăn,s inh nhật…Tôi phải tránh ngay cái chủ đề “tiền” không sẽ bị “stress”mất.
Để chiếc phone vào tai,tôi bật chương trình ca nhạc trên đài FM.
“Hà Nội mùa này phố cũng như sông
Cái rét đầu đông,chân em run ngâm trong nước lạnh
Hoa sữa thôi rơi,em tôi bơi cả chiều trên phố
Đường cổ ngư xưa,ngập tràn nước sông Hồng”
Mắt tôi lim dim, tay gõ theo điệu nhạc. Trong tôi lại tràn ngập nỗi nhớ: Mùa lũ 2008 ở NTC.
Từ một cô bé lấm lem bùn đất, suốt ngày chăn trâu cắt cỏ,thả diều,nhảy dây…Bỗng thấy xinh đẹp rồi lớn dần lên.Khoác ba nô trên vai,tôi rời xa quê lên thủ đô học. Hà Nội-trong tiềm thức của tôi hồi ấy thật đẹp, không có lụt lội.Tôi xin làm thêm ở công ty NTC.Tôi vẫn thường kể cho bạn bè nghe về nơi làm việc với câu cửa miệng ”chắp cánh niềm tin”.
Ngày 31/10/08 quả là một ngày đáng nhớ với tôi.Tôi xắn quần lội qua đường Đào Tấn để vào công ty.Cái dáng nhỏ bé của tôi dường như nghiêng đi theo dòng nước. Con đường Đào Tấn, Kim Mã Thượng đã trở thành sông qua một đêm mưa.Tôi lò dò từng bước thì nghe chuông của Sếp gọi.Tôi tái mặt sợ Sếp mắng vì đi muộn.Tôi vội mở máy:”Dạ,em đang đến gần công ty…”.Đầu bên kia nhẹ nhàng:” Đường vào công ty sâu lắm,em đi lên vỉa hè,tránh hố ga….Chắc ướt rồi, chị mang thêm đồ cho em và mọi người, đi cẩn thận…”.Tôi nhẹ cả người, bình tĩnh đi tiếp.
Mưa vẫn rơi. Nước trên đường không rút.Tôi nhanh nhẹn lên tầng ba.Sếp nhìn tôi và lấy đồ cho tôi mượn.Cái cảm giác này thật giống như ở gia đình. Tôi yên tâm vào ca trực.
“Em ơi,tình hình mưa lũ ở Hà Nội thế nào?”
“Mưa to thế em vẫn làm sao?thiệt hại của các tỉnh?”
“Sao máy của anh không gọi được?”
Tôi lần lượt giải đáp thắc mắc của khách hàng.Thời gian cứ trôi đi.Ca trực của tôi cũng sắp tan.Cái bụng đói sôi ục ục.Trời tối.Đường ngập.Các cửa hàng đóng cửa.Tôi thở dài: ”Đêm nay,tôi nhịn đói ngủ lại công ty”.Hết giờ.Sếp thông báo”Nhà em nào xa,không về được thì ngủ lại công ty,sáng mai về. Chị để mì tôm.bánh,sữa,xúc xích ở phòng ăn.Chúc các em ngon miệng”.mấy chị em tôi vui vẻ với bữa tiệc ngày lụt lội. Cái Hằng nuốt vội đũa mì,nói to:”Mì tôm ở đây ngon hơn ở nhà”.Tiếng cười rộn rã cả phòng ăn.Tôi thấy ánh mắt ai cũng vui như thầm cảm ơn sự quan tâm của lãnh đạo công ty. Cái Nga cười tít mắt: ”Chúng ta là gia đình NTC”.
Giờ đây, tôi vẫn đang gửi lòng mình về NTC. Tôi luôn tin NTC đã và đang”chắp cánh niềm tin “cho mỗi chúng ta.
(Lê Thị Hoa - Điện thoại viên, Trung tâm Dịch vụ chuyên nghiệp (PSC), NTC)